Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2009

CAO ĐÀI XUẤT THẾ

ĐẠI ĐẠO KHAI SINH CHÍNH THỨC VÀO NGÀY RẰM THÁNG 10 NĂM 1926 TẠI CHÙA GÒ KÉN (THIỀN LÂM TỰ)

ĐẦU THẾ KỈ xx THẾ GIỚI BIẾN VÀO CƠN ĐẠI LOẠN !

SÔNG MÁU NÚI XƯƠNG TRỞ VỀ CÙNG NGUYÊN THUỶ ! ĐỨC THƯỢNG ĐẾ VÌ TÌNH THƯƠNG LẦN NỮA ĐÃ ĐEM NỀN ĐẠO KÌ BA ĐẾN VỚI NHÂN LOẠI VỚI DANH XƯNG MỚI CAO ĐÀI ĐẠI ĐẠO TAM KÌ PHỔ ĐỘ



Hai Mươi Hai điều dạy cẩm nang lành

Tu Đạo noi theo vững bước chân

Thần,Thánh,Tiên,Phò đều mở cửa

Đợi Bầu đợi Bạn vững sang chân.

CẨM NANG HÀNH ĐẠO

1.Sự thương yêu là chìa khoá mở cửa Bạch Ngọc Kinh

2.Hoà thuận là lễ hiến cho Thầy rất trân trọng

3.Đức tin là cần yếu cho sự đắc đạo

4.Khổ hạnh là nấc thang bước khỏi chốn luân hồi.

5.Tâm trung chánh làm trụ cốt cho Tiên Thánh.

6.Thiên vị là của báu vô giá

7.Trong Đạo không phân sang hèn

8.Đạo không phải giữ bằng lỗ miệng

9.Lương tâm để răn tội lỗi riêng của mình

10.Không biết Đạo là không phải Người

11.Sự dối trá trái nghịch là của tà quá

i12.Phải tu hành mới thoát nạn tai

13.Được Thiên phong mà không biết tự lập là không bổ ích

14.Muốn Đắc Đạo là phải phổ độ chúng sanh

15.Được Thầy un đức phải dìu dắt chúng sanh

16.Phải thương hại cho kẻ nghịch chớ không nên cừu hờn

17.Lo Đạo bao nhiêu thì đường về Thầy bước đặng bấy nhiêu

18.Phải tự lập lấy mình chớ Thầy không bồng ẩm lên được

19.Nếu hạnh Đạo hoàn toàn thì muôn điều khó cũng tan như giá

20.Phải chung tâm hiệp trí bước Đạo mới được vững vàng.

22.Đạo đã lập thành gương sáng lên trên thói tà chìm xuống./.


LỜI PHÁN CỦA ĐỨC GIÁO TÔNG TRONG ĐÀN LẬP CƠ TÁI TẠO !
Ngày mùng 8 tháng 4,năm 1938 (Mậu Dần)
Vạn vật chúng sanh và cả Nhơn vật trong bầu võ trụ nầy,kể từ đây sẽ nhờ Đạo Pháp của Ta ban truyền do nơi mang lịnh của Đức Chí Tôn,sẽ đựoc tấn hoa thêm mau cho đến tận thiện tận mỹ.
Người thì đến bực trong sạch,hoàn toàn,được dứt hết dây oan nghiệt buộc ràng mà thoát khỏi chốn mê đài,đoạt đến ngôi Thiên phẩm Thánh.Kẻ dữ sẽ trở nên hiền,đời tranh đấu lực quyền sẽ đổi ra đời Thánh Đức Phúc Hậu.
Ấy là Ngươn Trận Diệt hoá ra Ngươn Tái Tạo vậy.
Hữu Hạnh Thay !
Vui Thay !
Lành Thay !
Xuân đến rồi xuân đi,hè về tháng 5 đã đến,lòng tôi xao xuyến băn khoâng vừa vui,vừa buồn đã đến ngày sanh nhựt ĐỨC GIÁO TÔNG NGUYỄN NGỌC TƯƠNG lòng rộn ràng niềm vui.Và cũng là ngày mang nỗi buồn miên man của Người Cha thân thương đã qua đời (Vào ngày 25/5/1989 cách nay tròn 18 năm)
Trái đất xây tròn,thời gian cứ êm đềm trôi qua nay nhớ lại những ngày tôi lên tám lên mười,tôi thường theo cha tôi về Hội Thánh để dự lễ Sinh Nhựt của Đức Ngài.Lúc đó tôi chưa hiểu nhiều về nền Đạo Cao Đài,ý nghĩa của ngày Lễ Sanh Nhựt đó.Và tôi đã lần bước theo cha tôi tìm học hỏi,tôi mới biết và hiểu rằng cha tôi đi theo con đường hành đạo của Đức Giáo Tông Nguyễn Ngọc Tương.Người đã đem đức tin nơi Thầy,nơi Đạo đã xả thân hành Đạo hy sinh cả vật chất lẫn tinh thần đem tình yêu thương đến nhân sinh bá tánh.Từ bi,Bác Ái dìu dắt nhơn sanh học Đạo trao dồi đức hạnh,làm công quả âm chất hành thiện.Là một môn đệ của Đấng Chí Tôn phải noi theo sự hướng dẫn của Ngài,phải làm theo và noi gương sáng.
Cứ mỗi mùa sinh nhựt của Đức Giáo Tông là như nhắc nhở tôi phải làm việc gì đó để hiến dâng công đức lên Ngài.Và tôi càng không thể quên hình ảnh người Cha kính yêu của tôi,cả cuộc đời đả tảo tần nuôi tôi khôn lớn nên người,ngày cháu rau hai bữa đi làm công quả,cuối cùng hiến thân trọn đời cho Đạo,hằng mong một ngày nào đó Cha tôi theo chân Đức Giáo Tông về cùng Thầy.Và sự thật đã đến,ngày 25/5 năm Mùi 1989 Cha tôi đã trút hơi thở cuối cùng.Trước khi đi,Cha tôi muốn nói với tôi nhiều điều nhưng cổ họng ông đã cứng chỉ thì thào được vài tiếng,Cha hỏi tôi rằng :”Hôm nay là ngày hai lăm tháng năm phải không con”nước mắt tôi chảy dài và ngẹn ngào,dạ phải.Thế là cha tôi đã xa tôi thật rồi,về với Đức Giáo Tông người Anh Cả đã dắt dìu đàn em trong đó có Cha và tôi,sau này và mãi mãi.Và ngày Sinh Nhựt Đức Giáo Tông đã in sâu vào lòng tôi và tâm trí của mọi người tín đồ Đạo Cao Đài Ban Chỉnh ! .Trần Thị Thân
Lời Dạy cần yếu Của Đức Giáo Tông
Nền Đại Đạo đã lập thành.Mỗi vị chức sắc lưỡng phái nhứt là mấy vị có trách nhiệm trọng yếu,phải giữ gìn hạnh phúc cho hoàn toàn phải giữ tâm từ thiện khiêm cung,thanh liêm thành chánh,đị độ khoan dung,phải giữ lòng thương yêu hòa thuận,sốt sắng,siêng năng,giúp đỡ dắt dìu mà đối đãi với hết thảy mọi người,phải làm nên gương lành,gương tốt,tỏ rạng cho đoàn em bắt chuoc noi theo .
Nghiêm Cấm từ đây không cho một ai ở trong Thánh Thất được giễu cợt,kích bát hờn giận nói hành.Cấm không cho cãi lẫy lớn tiếng,bỏ giọng cay chua,buôn lời thô lỗ mà dẫn lối cho tà quái xâm vào .
Nếu bất tuân phạm cấm,sẽ bị hành phạt nhãn tiền.
Ước mong sao cho các em Nam,Nữ giữ tròn hạnh đức,qua khỏi chuoc tà,mà thọ hưởng nhiều ân huệ của Thầy ban bố sau này .
May Thay !Lành Thay !Bến Tre,ngày 22 tháng giêng năm Mậu Dần (1938)

SỰ TÍCH BẠCH VÂN ĐIỆN
Núi Bạch Vân tôi dừng chân lại
Chưa một lần đến tại nơi đây
Nhìn xem non nước nơi nầy
Thiên nhiên cảnh đẹp vui vầy biết bao.
Di tích ngàn thu cảnh Vũng Tàu
Bạch Vân Long Hải đẹp làm sao
Muôn năm bia tạc Người Anh Cả !
Kỷ niệm hành thiền trên đỉnh cao……….!

BÀI VIẾT

Nhìn vào trang sử Đạo sau nhiều năm có biết bao sự kiện thiêng liêng được ghi nhận như điểm son mà mỗi tín hữu Đạo Cao Đài hằng tâm niệm.Từ núi Dương Đông nơi phát tích mối Đạo miền Hà Tây,Phú Quốc đến Cầu Kho,Chợ Lớn,Sài Gòn rồi đến Chùa Gò Kén Tây Ninh,Vĩnh Nguyên Tự Cần Giuộc,……Trong đó có di tích núi Kì Vân nơi Anh Cả Nguyễn Ngọc Tương buổi sinh thời chọn làm chốn hành thiền khai cơ Chỉnh Đạo.Với Bạch Vân Am ngày xưa nay là Bạch Vân Điện đã được Uỷ Ban Nhân Dân tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu cho phép dựng bia lưu niệm để nhớ về di tích của một Bậc Đại Chân Tu.Điều đó đã tạo ra một điều rất sâu sắc đối với nền Đạo và đường lối hành Đạo của Người.
Bạch Vân Điện đã đi vào lịch sử Đạo như một huyển thoại rất lạ!Núi Kì Vân có tự bao giờ thì chưa ai rõ.Một dãy núi sừng sững nhìn ra biển với vườn anh đào rực rỡ ngày xuân trong thật đẹp.Nơi đây Anh Cả thường ra ngắm biển sao khi rảnh việc công đường.Bãi đá ngoạn mục nầy hấp dẫn biết bao du khách cả Đạo lẫn Đời.Trên dãy núi có một ngọn vời vợi trong đó có Bạch Vân Điện lông gió nằm ở vị trí thanh khiết nhất.Từ xa nhìn như một chiếc Pháp Thuyền đang lứot dòng Ngân Giang và hướng ra khơi trong lễ nhiệm mầu đang chở trằm muôn khách Đạo trong những ngày lễ hội.Nhìn ngọn Kỳ Vân khiến ta bất giác nhớ lại lời dạy của Thầy ngày trước
“Thuyền Khơi đợi gió lứot dòng Ngân
Dẫn khách Nam qua khỏi bến trần
Nhuộm áo nâu sòng về cực lạc,
Trau gươm trí huệ phủi đai căn”
Anh Cả đã đến với núi Kỳ Vân trong tâm trạng như vậy.Viết đôi nét về Bạch Vân Điện thiêng liêng nầy nhằm làm sáng tỏ bước hành trình của Người dìu đàng đáng kính hầu giúp cho các vị Đạo tâm có một ít tư liệu để tham khảo cuộc đời của Đức Giáo Tông Nguyễn Ngọc Tương trong những tháng ngày ẩn tu có biết bao huyền thoại kỳ diệu đối với trang sử Đạo buổi đầu.
Trong những năm làm Quận Trường ở Quận Xuyên mộc người nhân lúc rảnh rỗi thường lên đây để tịnh dưỡng.Nơi đây người tỏ ra là vị quan mẫn cán lại luôn hướng về Chơn Lý Đạo.Hằng ngày Người trạm trú ở một ngôi Đình trên vùng đất đỏ và Người cất một cái am ở Núi Kỳ Vân định khi nghỉ hưu lên đó thiền định.Nhân đây Người thấy người dân làng Phước Hải và Long Hải cách nhau một khu rừng đi lại khó khăn nên Người cho mở con đường để tạo cho mỗi giao thông ở hai nơi thuận lợi hơn.Công việc đang tiến hành thì ở Tây Ninh có vụ rắc rối…….Sự việc không ổn thoả nên các vị Chức Sắc Toà Thánh ra mời Người về lo sắp xếp,giải quyết.Sự việc không được ổn thoả Người liền đưa đơn xin nghỉ việc Quan theo lời dạy của Thầy để lo trọn về phần Đạo.Tháng 5/1931 Nguời đựoc phép nghỉ việc là về ngay Toà Thánh giải quyết,mọi việc được tạm ổn định.Nhắc lại,sau khi Người về Toà Thánh được đức Quyền Giáo Tông làm một lá đơn giao cho quan Thống Đốc Nam Kỳ nói rõ việc giao trách nhiệm cầm giềng mối Đạo Nhơn Sanh lại cho Người.Người ra thơ tiếp nhận và cũng làm một lá đơn cho quan Thống Đốc Nam Kỳ biết.Kế tiếp người ra Châu Tri số 01 để nói rõ việc Đạo lúc bấy giờ.Việc Đạo đang thuận tiến thì sức khoẻ của Người càng ngày càng suy yếu cộng với những mâu thuẫn mới phát sinh càng ngày càng gay gắt nên Người xin ra Bạch Vân Am để tịnh dưõng.Chỉ ba tuần sau thì các Chức Sắc Toà Thánh ra Châu Tri công bố Người bỏ việc và cho niêm cửa nơi làm việc của Người và dở nhà làm việc của Ngài Ngọc Trang Thanh.Trước tình cảnh đó Người đành gạt nước mắt trở lại Bạch Vân Am định ẩn tu đến trọn đời.
Khi làm Quan hay Chức Sắc của Đạo Người đều tận tuỵ lo cho Đạo trong điều kiện của cuộc sống.Riêng ở Quận Xuyên Mộc-một Quận hẻo lánh nên Người hết lòng chăm lo dân và được dân thương mến.Cũng như lúc trước khi làm quan ở Quận Hòn Chông do Người làm việc rất mẫn cán nên được cấp 50 mẫu đất nhưng Người để cho nhân dân canh tác.Đi đến đâu người cũng phát triển đường sá,kinh tế,….và nêu cao tấm gương liêm khiết nên khi trừ quan đặng đi Tu,quan chủ tỉnh rất trân trọng và thương tiết phải mất một vị Quan Thanh Liêm,Mẫn Cán như Người.Việc Quan ở Quận Xuyên Mộc được hanh thông nên cấp trên ưu tiên cho Người 20 mẫu đất gần bãi biển để cất nhà mát,nhưng Người không nhân và chỉ xin khu đất ở Bạch Vân Điện nơi núi Kỳ Vân để làm nơi tu dưỡng thôi.Khi làm việc ở Toà Thánh thỉnh thoảng Người cũng ra đó Thiền Định.Lần bị sốt rét Bác Sĩ khuyên Người tìm nơi có gió dưỡng bịnh,vậy là Người chọn Bạch Vân Am.Nơi đây khi xưa có suối Ngọc Tuyền nước ngọt và chỉ có một ngôi Chùa Phật ở dưới chân núi mà thôi.Ngưòi xây dựng một cái Am trên núi Kỳ Vân làm nơi Hành Thiền Luyện Đạo.Những nơi Người đi qua đều để lại cho Người dân nhiều ấn tượng tốt đẹp chẳng hạn như Người sử vụ kiện chàng rễ vắng mặt trong Ngày Cưới thành công khiến gia đình sum họp.Sau giờ làm việc là Người đi khai đàn đàn phổ độ,số người nhập môn rất đông.Có lần Người mượn Đình Thần Mỹ Lộc để khai Đàn nhập môn cho trên 300 vị và Thần Hoàng cũng về cơ dạy sau này phải cúng hoa,quả cho đến ngày nay tạo thành một phong tục rất đẹp không một miếng tanh hôi trong ngày Lễ Thần Hoàng.Trong khi ở Cần Giuộc người lập ra nhiều Thánh Thất hầu hết mỗi xã đều có mỗi Thánh Thất và với số tín đồ rất đông.Chánh Phủ Pháp lo ngại cho nên đổi người ra Quận Xuyên Mộc,tại đây Người lập Thánh Thất Hội Mỹ,Long Tân cùng với bao giai thoại về đức độ từ lành của Người như:Cho Cọp uống nước khi nắng hạn,giúp người thuyền chài đẩy ghe,…..Khi Người về Toà Thánh thì đựơc nhân dân vùng Thánh Địa hết sức yêu mến,và ca ngợi.
Đặc biệt người về Toà Thánh hành Đạo năm 1931 cơ Đạo chinh nghiêng,Người tích cực thu xếp lại.Phần lo về vật chất,phần lo về Tinh Thần ngay việc Phòng Trù cũng đựoc tổ chức chu đáo với tinh thần Tiết Kiệm Đúng Mực.Ngưòi còn cho lập cơ sở để trồng tỉa đến mức rau cải có dư bán làm ngân quỹ chi dụng cho Đạo (Trứơc đó Ngaì Lê Bá Trang đã ra Châu Tri kiu gọi các Họ Đạo tích cực đóng góp Lương Thực về cho Toà Thánh để mà sử dụng cho phần ăn uống của các vị công quả của Đạo.)
Như vậy từ Bạch Vân Am Người lập năm 1927 đến năm 1934 đã đán dấu một đoạn đường hành đạo đầy ý nghĩa.Chính nơi đây Người tiếp nhiều phái đoàn nhơn sanh đến viếng khi hay người bị trục xuất.Người được nhơn sanh yêu cầu xuống núi lập Ban Chỉnh Đạo nếu không bổn đạo sẽ hông tùng Toà Thánh nữa.Đứng trước tình hình ấy Người đựoc Ơn Trên chỉ dạy về Bến Tre lập Ban Chỉnh Đạo qua bài Thánh Thi sau
“Trau báu đề tin có núi sông
Ôm lòng chờ trẻ lệ tuôn hồng
Năm xa năm cách năm hoà hiệp
Chừng ấy bay khôn mới Đại Đồng
Hình thể Thánh Danh nên nghiệp Cả
Bắc Nam đi tận Đạo nhà Thông
Nghe cơ hồi hướng về Thành Trước
Thầy dặn con ghi nhớ cõi lòng “
Như vậy chính Bạch Vân Am này Nguời đã vạch ra con Thuyền Đạo một hướng đi đúng đắn.Chơn Lý Đạo qua sự dẫn Đạo của Người đã tùng bước được sáng tỏ theo thời gian.
Năm 1927 khi Người ra làm Quận Trưởng Xuyên Mộc thì Am Bạch Vân đã được dựng lên.Khi Người về Bến Tre hành Đạo thì Bạch Vân Am vẫn được bổn Đạo tiếp tục gìn giữ bảo quản.Qua hai thời kỳ chiến tranh Bạch Vân Am chỉ còn lại đông đá vụn nhưng dấu xưa vẫn còn lại di tích của bậc chơn tu.Một vài năm trước Hội Thánh và nhơn sanh đã xin tu tạo lại Ngôi Bạch Vân Điện,và đã hoàn thiện năm Đạo thứ 72.Và tiếp tục hoàn thiện với mỗi tấm lòng của mỗi vị Nhân Sanh đối với ngôi Điện Thiêng-Liêng này.
Khi Người viên tịch Ngôi Bạch Vân Am đã được đổi tên thành Bạch Vân Điện làm nơi thờ Đức Chí Tôn và đồng thời là nơi lưu giữ di tích của Đức Giáo Tông Nguyễn Ngọc Tương lúc sinh thời.Ngày nay giữa sự mất mát và hiện tại gốc vú sửa,hàng râm bụt,….và bàn cờ tướng bên vách núi ghi dấu thời gian lớn lên của Ngôi Điện cùng với đức tin của toàn Đạo đối với di tích Thiêng Liêng này.Hình ảnh Anh Cả kính yêu của chúng em,Đức Giáo Tông vẫn còn đây.
Đời là trường học của con Người,bởi Người do Đại Từ Phụ cho sa xuống trần đặng học sự lỗi lầm cho rành rẻ,học những sự lành,sự phải rồi trở lại độ chúng sanh.Bởi học làm tội lỗi,nên mới thấy lỗi của chúng sanh mà độ.
Làm cho xong bổn phận rồi trở về Phẩm Vị của mình.Phải tu hành lập công bồi đức mới về đặng.
Thí dụ như mình lảnh làm công việc cho người ta,người ta sai mình phải làm việc chi đó,xong xả rồi mới trở về thưa lại chủ hay.
Cuộc đời giả tạm không bền bĩ là ở thế gian nầy.Sang hèn,quyền cao tước trọng,tiền của đầy kho,ruộng vườn chật đất,chừng chết cũng nắm hai bàn tay không,đó là cuộc đời giả tạm không bền bỉ,nên trong thánh thi có bài như vầy:
“Khán đắc phù sanh nhứt thế không
Điền viên sản nghiệp việc giai không
Thê nhi phụ mẫu chung ly biệt
Phú quí công danh tổng thị không
Tổ ngữ vạn ban đô thị giả
Kiêm ngôn bách kế nhứt trường không
Tiền tài thâu nhập đa tân khổ
Lộ nhượng huỳnh tiền hưởng thủ không”